Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Nghẹn bổ nhào: bà ngoại “rỏ téo hon“ thà rằng phứt hành khất giò giò nửa cháu

Bà ngoại đứa rỏ đớn đau: “Gom trưởng tiền trong suốt nhà cũng giò đủ tiền ra chiều biện uổng, trui bồng con Ly vào nhà xí bệnh biện xin tiền. lắm người nép ngơi giả dụ đả trò thời mới tặng tiền. chộ cháu trui vẫn yếu ớt bệnh tật mà lại giả dụ ngơ phứt ngơ lại như con chó con lê la, trui giò cố đặt nước mắt”.

 

cú chuyện vừa có nước mắt, vừa có nụ cười này diễn ra tại ấp An Hòa (xã áp Tây, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long). Cô bé 11 tuổi với chiều cao khiêm mất 0,8m, bốc nặng vừa hơn 6kg tên Nguyễn Thị Kim Ly, từ nhỏ đâm ra hả chịu sự ghẻ lạnh ngữ cha mẹ, lại thêm sức khỏe yếu bại, nhiều lần tưởng hả qua đời mệnh. Nghị lực ngữ cô bé hả chiến thắng mạng.

Bà lão từ chối mạng tiền cả trăm triệu gạ gẫm “mua” đứa cháu

mạng cay đắng ngữ đứa bé bị chối bỏ

Chiều tắt nắng, hai bà cháu mới trở đi nhà sau một ngày lặn lội khắp nơi xin tí đồng bạc lẻ từ bắt bụng hảo bụng ngữ mọi người. Vừa thấy người văn bằng, đứa bé ngoan ngoãn khoanh tay chào lễ phép rồi đi ra sau nhà tự rửa mặt. ngó dáng người nhỏ nhắn, chỉ phẳng đứa trẻ lên 3, bộ hạ gầy còm, chẳng ai nghĩ cô bé cặp mắt sáng, sống mũi cao, nụ cười bá hả hơn 11 tuổi.

Trong ngôi nhà lá lỗ hổng nhiều hơn chỗ lành, nền cáu ẩm thấp, chiếc giường với những cái gối, mền bé tẹo thọc loại dành cho trẻ sơ sinh là phẩy dụng duy nhất. Còn lại, ngôi nhà rỗng, chẳng phẩy dụng nào quý giá.

Bới vội tô cơm nguội chan nước tương, hai bà cháu lùa chóng tấm tắc khen ngon miệng. Vừa đớp vừa tủm tỉm cười, bà Nguyễn Thị Hà (61 tuổi, bà ngoại cháu Ly) khoe: “hôm nay phai xa cho nên bừa lắm, vừa mệt vừa mót mà mình rất vui bởi đặt mọi người cho hơn 300 ngàn. cầm cố là có tiền mua sữa cho con Ly uống rồi”.

Thể trạng cỏn con, bữa đớp chỉ với sáu muỗng cơm nhỏ, đứa bé hả kêu no rồi buộc đầu đùa giỡn với mấy em nhỏ gần nhà. cặp chân nhỏ thoăn thoắt, đi nhảy khắp nơi khiến ngôi nhà nhỏ giữa đồng hoang phí rộn rịch hơn, đầy ắp tiếng cười. ngó đứa cháu lanh lợi, người bà chẳng giấu đặt nỗi vui mừng: “bây giờ nó mạnh khỏe như cầm cố, mình hạnh phúc lắm. chẳng lúc đó nó nhỏ xíu, khó nuôi, sém qua đời bao lần”.

Cuộc đời chẳng mỉm cười với đứa bé liền tù tù từ hồi nằm trong dạ bu. Ly là con đầu bụng ngữ con gái út bà Hà. Hơn 12 năm trước, kệ gia đình khuyên ngăn hết lời, con gái bà đã quyết kết hôn với chàng trai chuyên ăn nhậu gần nhà. hồi vợ đem thai được 5 tháng, người chồng một lần say xỉn trở về gây hấn, nhằm bụng vợ mà đánh đập đến băng huyết. Đưa đi cấp cứu kịp thời, thai nhi may mắn được giữ nhưng cần phải bồi bổ, dưỡng thai vìrave; chưng|vị} đứa trẻ bị suy dinh dưỡng nặng.

Phớt lờ những lời căn dặn của bác sĩ, hơn hai tháng sau, người mẹ bất ngờ trở dạ và sinh ra đứa trẻ nhỏ xíu, nằm gọn trong lòng bàn tay, cân nặng vừa hơn 700g. Thấy bé chỉ nhỏ bằng cái ly, mọi người đặt vội cái tên Nguyễn Thị Kim Ly.

Bà ngoại nhớ lại: “Con Ly lúc đó nhỏ xíu, thấy rõ cả nội tạng bên trong nên các bác sĩ đưa lên bệnh viện tỉnh để ấp trong lồng kính. Nuôi nó cực lắm, không ai dám làm gì lớn tiếng vì sợ ảnh hưởng đến màng nhĩ của nó. Miệng nhỏ quá, không ngậm nổi đầu vú, mẹ nó phải nặn sữa ra ly rồi nhỏ từng giọt vào miệng”.

Thấy con “quái dị”, lại nuôi nấng quá vất vả, không bao lâu, cha mẹ đứa bé nhẫn tâm để con lại trên giường nhà bà ngoại rồi bỏ đi. Gia cảnh nghèo túng, một mình còn không đủ ăn, nhưng không đành lòng bỏ cháu mồ côi, bà lão nuốt nước mắt vào lòng, dồn hết yêu thương cho đứa cháu ngoại tí hon.

Chăm sóc trẻ nhỏ đã là một khó khăn, Chăm sóc đứa bé tí hon nỗi cực nhọc tăng lên gấp trăm lần. Từ sáng đến tối, bà lão phải ở bên cạnh suốt, không dám rời nửa bước chân. Mỗi ngày, bà đặt cháu nằm sấp trên bụng mình sưởi ấm, mua sữa bò lon về pha với nước gạo dùng qua bữa. Bà đưa võng cũng không dám mạnh tay vì sợ cháu… bay lúc nào không hay. Tắm rửa cũng không được chà mạnh, sợ làn da đứa bé tuột đi mất.

Đứa bé còn mắc bệnh hở van tim bẩm sinh nên sức khỏe vô cùng yếu ớt. Mỗi lần đứa trẻ phát sốt là Mỗi lần đối diện với tử thần, nhiều lần tưởng đã chết đi, may mắn được bác sĩ cứu chữa kịp thời. Bà ngoại đứa bé đau đớn: “Gom hết tiền trong nhà cũng không đủ tiền trả viện phí, tôi ẵm con Ly ra hành lang bệnh viện xin tiền. Có người bắt nó phải làm trò thì mới cho tiền. Thấy cháu mình đã yếu ớt bệnh tật mà phải bò đi bò lại nhiều lần như con chó con lê lết, tôi không cầm được nước mắt”.

Cháu bé tí hon này 11 năm qua đã sống cuộc đời cơ cực

Bà cháu tha nhau đi ăn xin

Cũng từ những cuộc “biểu diễn” bất đắc dĩ đó mà nghe tiếng cô bé tí hon, một số người nước ngoài ngỏ ý nhận cháu Ly làm con nuôi, thậm chí có đoàn xiếc mong muốn dẫn đứa trẻ đi làm trò mua vui với khoản tiền đến cả trăm triệu đồng. Bà lão từ chối tất cả bởi không muốn cháu mình phải khổ cực, sợ bị bạo hành. Trên hết, bà không muốn rời xa cháu ngoại, thà Gia cảnh nghèo khó nhưng có bà có cháu, vẫn hạnh phúc hơn.

Cha mẹ đứa bé, khi ấy đã ly hôn, hay tin con mình được ngã giá với số tiền lớn, ai nấy đều vội vã trở về đòi quyền nuôi dưỡng, nại lý do muốn “bù đắp tình cảm trước kia cho con”. Biết ý đồ của con mình, bà lão nhất quyết không giao cháu, hết lời năn nỉ, van xin. Mẹ đứa bé vừa mềm lòng đồng ý thì cha đứa bé bất ngờ từ phía sau xuất hiện, đạp văng vợ cũ xuống mương nước, cố giành lấy con từ tay bà ngoại. Hoảng sợ, bà lão ẵm cháu bỏ chạy. Được sự can ngăn của xóm giềng, bà cháu mới may mắn thoát thân. Từ đó, Mỗi lần nghe tin cha đứa bé về tới đầu ngõ, bà lão tức khắc dẫn cháu lẩn trốn, không dám cho gặp mặt.

Nghe nhắc đến cha mẹ mình, gương mặt cháu Ly thèm thiu: “Con e kiền giàu, bây chừ điện thoại phăng con cũng chớ dám nhá. đang me giàu chồng sau, giàu em nhỏ khác rồi. me thương xót em chớ chớ thương xót con, chớ quan tâm con, la con phí à. Con thèm giàu nhưng mà chớ dám nói, chỉ giàu bà thương xót con thôi”. Nói rồi đứa nhỏ gấp phăng đến úp bình diện vào dạ bà.

Bà lão nghẹn nhao san sẻ: “tớ lớn giai đoạn rồi, chớ đang công chi đặng, nhà lại chớ giàu ruộng nương thành thử chỉ đang biết bế con Ly về xin ngốn. kẹp đại hồi về xa, sang đến thức giấc cùng Tháp nhưng mà thấy sức khỏe hắn yếu quá, một tháng tớ chỉ dám về 1 - 2 dò thôi, vào mấy ngày rằm. Mỗi dò như ráng người mỗ thương xót, giàu lát biếu đến 500 ngàn một ngày, đưa phăng gạn chiu ăn xài suốt thời gian đang lại. đang bệnh thoả van dạ, bác sĩ nói hốt nặng mực hắn nếu cấp kẹp giờ mới giàu dạng phẫu thuật, nhưng mà nếu như giàu phép màu nà khiến hắn to lớn, rắn chắc tớ cũng chớ đủ tiền lo đại cáo phí tổn”.

Tuy vẻ ngoài hết sức bé nhỏ, phạt triển chớ đặng thông thường như cạc bạn đồng lứa nhưng mà cháu Ly thoả rất sáng dạ, hiểu chuyện. Đó cũng là niềm an ủi mực bà ngoại già cả. Điều công bà nhớ tiếc nhất đến nay là chửa dạng biếu cháu tao ngốn học thành thử người như bao đứa trẻ khác. lát cháu Ly tròn 6 giai đoạn, bà cũng thế vay mượn tiền đóng học phí tổn nhưng mà bởi vì cháu nhỏ quá bé, thẳng bị bạn phái hiếp, canh giáo chớ kiểm rà đặng, đành giả tảng phăng, chết thật học đến tận giờ.

Bà lão chua xót tâm can: “Con Ly đam mê học giàu, ngày nà thấy mấy đứa em về học phăng cũng thẳng miệng hỏi hôm nay học chi, giàu ngoan chớ rồi vồ lại đồng đờn bé chơi trò canh giáo, học sinh. tớ tính tình thềm nào về ăn mày, được dành tiền đó nằn nì canh giáo dạy thêm biếu tao hắn ở nhà, biết bình diện chữ và tính tình đơn giản thôi. nếu như đặng, tớ biết hắn sẽ mừng giàu”.

lát đặng hỏi sau nào lớn lên con muốn công chi, dã man người đều chớ khỏi bật cười lát nhá thấy cháu Ly ngây thơ đáp: “Người mẫu”. Nụ cười đột tắt lát chạnh lòng suy nghĩ, bên sau mong ước ngầm đó là khao khát đặng công người thông thường mực một mệnh thua may mắn. Bà lão thì đột lâm nước mắt, ấp ủ cháu vào dạ, sau nào chớ biết bà chết thật về rồi, cuộc thế đứa cháu tí teo hon sẽ ra sao?

Di suy tôn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét